Trong lòng mỗi người đều hiểu rõ, khoảnh khắc mất đi đế quân, Hoang Vực chắc chắn sẽ rơi vào vòng xoáy tai kiếp. Bởi lẽ, chẳng còn ai che mưa chắn gió cho bọn họ, cũng chẳng còn ai có thể giống như đế quân, lấy sức một người mà cản bước hắc ám động loạn.
Hoang Vực sau khi mất đi đế quân, sự sùng bái và niềm quyến luyến dành cho ngài đã được đẩy lên tới cực hạn, đạt đến đỉnh phong!
Gần như nhà nhà đều lập thần khám thờ phụng đế quân, ngày đêm hương hỏa bái lạy, hy vọng một ngày nào đó ngài có thể bình an trở về.
Giống như thời thịnh thế của kỷ nguyên Nhân Hoàng, bách tính sống trong yên bình riết rồi cũng quen, chẳng còn cảm nhận được Nhân Hoàng vĩ đại đến nhường nào. Những chiến tích xua đuổi chúng thần, trấn áp vạn tộc ghi trong sử sách nghe thì oai hùng đấy, nhưng phàm nhân đâu thể nào tự mình thấu hiểu sâu sắc. Ngoài miệng bọn họ tuy hô vang: "Nhân Hoàng vạn cổ", nhưng trong thâm tâm lại chẳng mấy để tâm.




